BẠN ĐẾN THĂM

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • VISITORS

    Flag Counter

    I LOVE YOU

    1 khách và 0 thành viên

    TÀI NGUYÊN WEB

    EM NGÀN NĂM

    ĐIỆU DÂN VŨ

    Xứng danh trường Hồ Văn Cường

    BIỂN NHỚ

    oanhsb

    Mai em đến

    Xin biển đừng êm dịu

    Thôi thì thầm

    giai điệu du dương…

    LỜI HAY

    iloveyou

    XEM GIỜ

    DU LỊCH VIỆT NAM

    Gốc > TRUYỆN THIẾU NHI > Đọc mở rộng lớp 2 >

    Tuần 19, 20. Truyện, bài đọc về nơi thân quen, gắn bó

    CHUYỆN MỘT KHU VƯỜN NHỎ

    Bé Thu rất khoái ra ban công ngồi với ông nội, nghe ông rủ rỉ giảng về từng loài cây.

    Cây quỳnh lá dày, giữ được nước, chẳng phải tưới nhiều. Cây hoa ti gôn thích leo trèo, cứ thò những cái râu ra, theo gió mà ngọ nguậy như những cái vòi voi bé xíu. Cây hoa giấy mọc ngay bên cạnh bị nó quấn chặt một cành. Những chiếc vòi quấn chắc nhiều vòng, rồi một chùm ti gôn hé nở. Cây đa Ấn Độ thì liên tục bật ra những búp đỏ hồng nhọn hoắt. Khi đủ lớn, nó xòe ra thành chiếc lá nâu rõ to, ở trong lại hiện ra cái búp đa mới nhọn hoắt, đỏ hồng... Có điều Thu chưa vui: Cái Hằng ở nhà dưới cứ bảo ban công nhà Thu không phải là vườn!

    Một sớm chủ nhật đầu xuân, khi mặt trời vừa hé mây nhìn xuống, Thu phát hiện ra chú chim lông xanh biếc sà xuống cành lựu. Nó săm soi, mổ mổ mấy con sâu rồi thản nhiên rỉa cánh, hót lên mấy tiếng líu ríu. Thu vội xuống nhà Hằng mời bạn lên xem để biết rằng: Ban công có chim về đậu tức là vườn rồi! Chẳng ngờ, khi hai bạn lên đến nơi thì chú chim đã bay đi. Sợ Hằng không tin, Thu cầu viện ông:

    - Ông ơi, đúng là có chú chim vừa đỗ ở đây bắt sâu và hót nữa ông nhỉ!

    Ông nó hiền hậu quay lại xoa đầu cả hai đứa:

    - Ừ, đúng rồi! Đất lành chim đậu, có gì lạ đâu hả cháu?

    Theo Long Vân

    guirllufl

    Lý thuyết tập đọc: cây đa quê hương tiếng việt 2

    CÂY ĐA QUÊ HƯƠNG

    Cây đa nghìn năm đã gắn liền với thời thơ ấu của chúng tôi. Đó là cả một tòa cổ kính hơn là một thân cây. Chín, mười đứa trẻ chúng tôi bắt tay nhau ôm không xuể. Cành cây lớn hơn cột đình. Ngọn chót vót giữa trời xanh. Rễ cây nổi lên mặt đất thành những hình thù quái lạ, như những con rắn hổ mang giận dữ. Trong vòm lá, gió chiều gẩy lên những điệu nhạc li kì tưởng chừng như ai đang cười nói.

    Chiều chiều, chúng tôi ra ngồi gốc đa hóng mát. Lúa vàng gợn sóng. Xa xa, giữa cánh đồng, đàn trâu ra về, lững thững từng bước nặng nề. Bóng sừng trâu dưới ánh chiều kéo dài, lan giữa ruộng đồng yên lặng.

     Theo Nguyễn Khác Viện

    guirllufl

    Kể về một chuyến về thăm quê nội hoặc quê ngoại

    VỀ THĂM NGOẠI

    Thanh bước lên thềm, nhìn vào trong nhà. Cảnh tượng gian nhà cũ không có gì thay đổi. Sự yên lặng làm Thanh mãi mới cất được tiếng gọi khẽ:

    - Bà ơi!

    Thanh bước xuống dưới giàn thiên lí. Có tiếng người đi, rồi bà mái tóc bạc phơ, chống gậy trức ở ngoài vườn vào. Thanh cảm động và mừng rỡ, chạy lại gần.

    - Cháu đã về đấy ư?

    Bà thôi nhai trầu, đôi mắt hiền từ dưới làn tóc trắng nhìn cháu, âu yếm và mến thương:

    - Đi vào trong nhà kẻo nắng, cháu!

    Thanh đi, người thẳng, mạnh, cạnh bà lưng còng. Tuy vậy, Thanh cảm thấy chính bà che chở cho mình như những ngày còn nhỏ.

    Bà nhìn cháu, giục:

    - Cháu rửa mặt rồi đi nghỉ đi!

    Lần nào trở về với bà, Thanh cũng thấy bình yên và thong thả như thế. Căn nhà, thửa vườn này như một nơi mát mẻ và hiền lành. Ở đấy, bà lúc nào cũng sẵn sàng chờ đợi để mến yêu Thanh.

    Theo Thạch Lam

     guirllufl

    Giới thiệu trò chơi dân gian thả diều

    CÁNH DIỀU TUỔI THƠ

    Tuổi thơ của tôi được nâng lên từ những cánh diều.

    Chiều chiều, trên bãi thả, đám trẻ mục đồng chúng tôi hò hét nhau thả diều thi. Cánh diều mềm mại như cánh bướm. Chúng tôi vui sướng đến phát dại nhìn lên trời. Tiếng sáo diều vi vu trầm bổng. Sáo đơn, rồi sáo kép, sáo bè,... như gọi thấp xuống những vì sao sớm.

    Ban đêm, trên bãi thả diều thật không còn gì huyền ảo hơn. Có cảm giác diều đang trôi trên dải Ngân Hà. Bầu trời tự do đẹp như một thảm nhung khổng lồ. Có cái gì cứ cháy lên, cháy mãi trong tâm hồn chúng tôi. Sau này, tôi mới hiểu đấy là khát vọng. Tôi đã ngửa cổ suốt một thời mới lớn để chờ đợi một nàng tiên áo xanh bay xuống từ trời và bao giờ cũng hy vọng khi tha thiết cầu xin: "Bay đi diều ơi! Bay đi!" Cánh diều tuổi ngọc ngà bay đi, mang theo nỗi khát khao của tôi.

    Tạ Duy Anh

    guirllufl

    Tiếng quê hương

    TÌNH QUÊ HƯƠNG

    Làng quê tôi đã khuất hẳn, nhưng tôi vẫn đăm đắm nhìn theo. Tôi đã đi nhiều nơi, đóng quân nhiều chỗ phong cảnh đẹp hơn đây nhiều, nhân dân coi tôi như người làng và cũng có những người yêu tôi tha thiết, nhưng sao sức quyến rũ, nhớ thương vẫn không mãnh liệt, day dứt bằng mảnh đất cọc cằn này.

    Ở mảnh đất ấy, tháng giêng, tôi đi đốt bãi, đào ổ chuột ; tháng tám nước lên, tôi đánh giậm, úp cá, đơm tép ; tháng chín, tháng mười, đi móc con da (1) dưới vệ sông. Ở mảnh đất ấy, những ngày chợ phiên, dì tôi lại mua cho vài cái bánh rợm (2) … Những tối liên hoan xã, nghe cái Tị hát chèo và đôi lúc lại ngồi nói chuyện với Cún con, nhắc lại những kỉ niệm đẹp đẽ thời thơ ấu.

    Phảng phất trong không khí có thứ mùi quen thuộc, không hẳn là mùi nhang ngày Tết, cũng không phải là thứ mùi nào khác có thể gọi tên được,có lẽ đã lâu lắm, nay tôi lại cảm thấy nó. Thôi tôi nhớ ra rồi… Đó là thứ mùi vị rất đặc biệt,mùi vị của quê hương.

    Theo Nguyễn Khải

    (1) Con da: một loại cua giống cua đồng nhưng chân có lông.

    (2) Bánh rợm: một loại bánh làm bằng bột nếp, gói bằng lá chuối tươi.

    guirllufl

    Thanh Bình - HOA ĐỒNG NỘI.

    HOA ĐỒNG NỘI

    Không hiểu vì sao và từ bao giờ, tôi yêu hoa đồng nội đến thế. Không rực rỡ, lộng lẫy như bao loài hoa khác, hoa đồng nội đẹp mỏng manh trong bộ cánh trắng mềm mại điểm nhị vàng và có mùi thơm ngai ngái. Hoa nở khắp nơi trên cánh đồng. Những cánh hoa nép mình bên bờ mương, lẫn trong đám cỏ xanh um hay lao xao trên bờ đê giữa mênh mông nắng gió. Chúng nở suốt bốn mùa, trong tiết trời ấm áp của mùa xuân, nắng cháy của mùa hạ hay giữa cái rét thâm tím của chiều mưa mùa đông. Thân cây mảnh nhưng sống tập trung thành lùm, rễ đan nhau bám chặt vào đất cùng chịu mưa gió, bão táp.

    Lũ trẻ nông thôn chúng tôi từ khi sinh ra đã biết đến cánh đồng qua lời ru của mẹ. Lớn lên độ năm, sáu tuổi, dắt con nghé ra đồng, chúng tôi làm bạn với những cọng cỏ, con mương, thuyền lá và đặc biệt là hoa đồng nội. Thả cho trâu bò gặm cỏ dọc triền đê, lũ con gái chạy khắp đồng tìm ngắt hoa cho đầy vạt áo rồi xúm xít lê la trên cỏ kết thành từng vòng, thích thú đeo tay, vào cổ đóng giả làm công chúa. Chúng tôi mải mê chơi, nhiều khi quên cả trông trâu, bò để chúng ăn lúa. Lúa về, bọn con gái thường thu gom những cánh hoa rơi vào chiếc giỏ xinh xinh mà bà đan cho, đem về đặt ở đầu giường để hoa đi vào giấc mơ làm công chúa,...

    Những chiều đi học về, tôi vẫn thường lang thang trên cánh đồng, lòng xao động trước vẻ đẹp mộc mạc mà đầy sức sống của hoa đồng nội. Muôn ngàn cánh hoa rung rinh trước gió như muôn ngàn bướm rập rờn bay. Những cánh hoa đung đưa như đang say sưa hát, ca ngợi vẻ đẹp của đồng quê.

    Theo Nguyễn Tuyết Mai

    guirllufl

    Quà của đồng nội - Tập đọc 3 - Nguyễn Lương Hùng - Thư viện Tư liệu giáo dục

    QUÀ CỦA ĐỒNG NỘI

    Cơn gió mùa hạ lướt qua vùng sen trên hồ, nhuần thấm cái hương thơm của lá, như báo trước mùa về của một thức quà thanh nhã và tinh khiết.

    Khi đi qua những cánh đồng xanh, bạn có ngửi thấy mùi thơm mát của bông lúa non không ? Trong cái vỏ xanh kia, có một giọt sữa trắng thơm, phảng phất hương vị ngàn hoa cỏ. Dưới ánh nắng, giọt sữa dần dần đông lại, bông lúa ngày càng cong xuống, nặng vì chất quý trong sạch của trời.

    Đợi đến lúc vừa nhất, người ta gặt mang về. Bằng những cách thức riêng truyền từ đời này sang đời khác, một sự bí mật trân trọng và khe khắt giữ gìn, các cô gái làng Vòng làm ra thứ cốm dẻo và thơm ấy...

    Cốm là thức quà riêng biệt của những cánh đồng lúa bát ngát, mang trong hương vị tất cả cái mộc mạc, giản dị và thanh khiết của đồng quê nội cỏ Việt Nam...

    Theo Thạch Lam

     guirllufl

    Soạn bài Tiếng vườn – Tiếng việt lớp 2. Trong vườn có những cây nào nở hoa?  Có những con vật nào bay đến vườn cây?

    TIẾNG VƯỜN

    1. Mùa xuân về lúc nào không rõ. Tôi nghe tiếng vườn gọi.

    2. Trong vườn, cây muỗm khoe chùm hoa mới. Hoa muỗm tua tủa trổ thẳng lên trời. Hoa nhài trắng xóa bên vại nước. Những bông nhài trắng một màu trắng tinh khôi, hương thơm ngọt ngào. Khi hoa nhài nở, hoa bưởi cũng đua nhau nở rộ. Từng chùm hoa bưởi, cánh trắng chẳng kém hoa nhài, nhưng lại có những tua nhị vàng như những bông thủy tiên thu nhỏ.

    3. Nhưng ấn tượng nhất là những tán xoan. Cả mùa đông phơi thân cành khô cong trước gió lạnh, vậy mà hơi xuân vừa chớm đến, trên những cành cây khô ấy bỗng vỡ òa ra những chùm lộc biếc.

    4. Trong những tán lá cây vườn, chim vành khuyên lích chích tìm sâu trong bụi chanh. Những cánh ong mật quay tít trên chùm hoa bưởi. Đàn chào mào ríu rít trên các cành xoan, vừa ở vườn này đã bay sang vườn khác.

    - Muỗm: cây cùng loại với xoài, quả giống quả xoài nhưng nhỏ hơn.

    - Tua tủa: từ gợi tả dáng chĩa ra không đều của nhiều vật cứng, nhọn.

    - Tinh khôi: hoàn toàn tinh khiết, thuần một tính chất nào đó, tạo cảm giác tươi đẹp.

    Theo Ngô Văn Phú 

     guirllufl

    Giữa thị thành, nhớ lắm ngõ quê! - Ảnh 1.

    NGÕ QUÊ

    Con ngõ trước nhà gói trọn vào lòng cả tuổi thơ tôi. Ở nơi ấy, bên căn nhà thân thương có mảnh sân và góc vườn bình yên, tôi đã lớn lên, đi qua những tháng năm đầu đời bằng những kỷ niệm êm đềm nhung nhớ. Con ngõ thân thương như người bạn ngày xưa...

    Tôi nhớ những niềm vui đong đầy nơi con ngõ quê bình dị. Ngày nhỏ, ông vẫn thường dắt tôi đi dưới hàng cau, trong ánh nắng chiều vàng vọt, kể cho tôi nghe những câu chuyện hay, những bài học cuộc sống. Tôi nhớ những ngày cha đi làm xa về, lại mang kéo ra đầu ngõ tỉa lại hàng chè tàu, tôi vẫn lẽo đẽo theo cha. Có những chiều ngóng mẹ đi chợ về, tôi và đàn em lại ra ngồi đầu ngõ, lòng ước ao mẹ về có quà bánh cho. Vậy đó, đi qua từng ngày tháng, tôi lặng lẽ lớn lên, trong yêu thương của gia đình, dưới mái nhà tranh đầm ấm, bên con ngõ thân quen làm bạn mỗi ngày.

    Theo Phạm Tuấn Vũ 

    guirllufl


    VƯỜN ÔNG VƯỜN XUÂN

    Mảnh vườn nhỏ lúc tôi đã đủ trí khôn để nhớ, thấy có cả cam, mận, chanh, bưởi nữa. Riêng cây xoan, cây khế thì mọc tít ở rìa vườn và ngoài ngõ, gần cổng. Bởi lá khế chua, lá xoan đắng, cành vươn ra đến đâu, trụi đất đến đấy, không thứ cây ăn được nào sống nổi dưới gốc. Mà trong vườn thì còn có lá lốt, lá mơ, ngải cứu, khoai sọ, nhọ nồi, thài lài... mọc dưới những cây cao. Rau má, rau sam bò lan... toàn là thứ rau khi cần thì dùng để ăn và để làm thuốc. Ví như ngải cứu, nhọ nồi, đánh gió, giải cảm, dùng cho bà đẻ ăn, thật là lạ lùng đối với tôi khi ấy.

    Vào vườn, tôi nhớ đến ông và tự hình dung ra ông đã trồng cây, cặm cụi vun xới ra sao. Dù chỉ hoàn toàn là tưởng tượng, nhưng bóng hình ông không thể nhạt nhòa khi cây vườn còn mãi mãi xanh tươi, cảnh trí và sự sắp đặt các loại cây, từng loại cây đều là có chủ định và có khoa học.

    Tết đến, hoa mận nở trắng. Đầy vườn lá xanh non. Sang xuân, thì hoa bưởi, hoa chanh, hoa nhãn. Mẫu đơn thì đơm bông cả bốn mùa. Các Tết được sống ở quê, đêm giao thừa nào bà tôi cũng đặt một mâm cúng lên mặt bể nước để vái vọng trời đất và mời ông trở về vui với con cháu cho cây vườn đỡ nhớ, cho cửa nhà yên vui...

    Đến tận bây giờ tôi không sao quên được. Mảnh vườn ấy là Vườn ông - Vườn xuân...

    Theo Phong Thu

    guirllufl

    Trung “khùng” và vườn ổi quanh năm cho trái ngọt giữa vùng đất phèn

    VƯỜN ỔI CỦA NGOẠI TÔI

    Hồi bé, tôi rất mong đến cuối tuần để được lên chơi với ngoại.

    Nhà ngoại có mảnh vườn rộng lắm. Ở đó, ngoại trồng đủ mọi loại cây: dâu da, táo, chuối, lựu, bưởi, mít, ổi. Có tới hàng chục gốc ổi với nhiều loại khác nhau. Ngoại hay dẫn tôi ra vườn làm cỏ, chăm cây và chỉ cho tôi đặc điểm từng loại: ổi bo là giống ổi quả to, thơm ngọt; ổi găng quả nhỏ nhưng rất giòn và ngon, ổi đào vỏ xanh ruột hồng ăn mềm và ngọt. Ở cuối vườn, ngoại trồng một cây ổi thóc. Loại ổi này tôi cực thích vì nó tuy nhỏ nhưng khi chín vỏ màu vàng, thịt ổi mềm và nhất là thơm mát. Tôi thường chọn những quả đã chín kĩ, bỏ núm và cắn một miếng thật to, chưa ăn vội nhưng để nghe mùi thơm và ngọt tan trong miệng.

    Hôm nào về thăm ngoại, sau tiếng chào ngoại thật to là tôi ba chân bốn cẳng chạy tót ra vườn tìm ổi. Tôi và đứa em nhà dì có thể chơi cả ngày ngoài vườn ổi mà không chán. Sau khi đã ăn ổi no nê, chúng tôi bày trò chơi. Hai chị em leo lên cây ổi, nằm vắt vẻo trên những cành to nhất để nhìn ngắm mây trời và kể đủ mọi thứ chuyện huyên thuyên. Rồi bày trò chơi bán hàng. Hàng hóa là trái ổi, tiền mua là lá ổi. Chúng tôi còn lấy cả những cành ổi để làm ná thun bắn chim nữa… Cứ như vậy, tuổi thơ tôi trôi theo những mùa ổi của ngoại.

    Theo Nguyễn Thị Huệ

    guirllufl

    N10. TẬP ĐỌC: SÔNG HƯƠNG - Thư Viện 123 

    SÔNG HƯƠNG

    Sông Hương là một bức tranh phong cảnh gồm nhiều đoạn mà mỗi đoạn đều có vẻ đẹp riêng của nó. Bao trùm lên cả bức tranh là một màu xanh có nhiều sắc độ đậm nhạt khác nhau: màu xanh thẳm của da trời, màu xanh biếc của lá cây, màu xanh non của những bãi ngô, thảm cỏ in trên mặt nước.

    Mỗi mùa hè tới, hoa phượng vĩ nở đỏ rực hai bên bờ. Hương Giang bỗng thay chiếc áo xanh hằng ngày thành dải lụa đào ửng hồng cả phố phường.

    Những đêm trăng sáng, dòng sông là một đường trăng lung linh dát vàng. 

    Sông Hương là một đặc ân của thiên nhiên dành cho Huế, làm cho không khí thành phố trở nên trong lành, làm tan biến những tiếng ồn ào của chợ búa, tạo cho thành phố một vẻ đẹp êm đềm.

    Theo Đất nước ngàn năm

    -  Sắc độ : mức đậm, nhạt của màu.

    Hương Giang : tên gọi khác của sông Hương.

    - Lụa đào : lụa màu hồng.

    - Đặc ân : ơn đặc biệt.

    - Thiên nhiên : trời đất.

    Êm đềm : yên tĩnh.

     guirllufl

    VƯỜN CỦA NGOẠI

    Vườn nhà ngoại không rộng đâu, chừng một công đất thôi. Nhưng ở đó hầu như đầy đủ cây trái bốn mùa để bầy con cháu ăn thoả thích. Vườn nhà ngoại là kiểu nhà vườn Nam bộ, phía trước cất nhà, chừa một khoảng sân còn phía sau toàn trồng cây. Những mít, ổi, bưởi, chuối, xoài, nhãn, thanh long, chôm chôm… cứ đầy ra cả.

    Ba cây mít mật mấy chục năm tuổi, vàng ươm và tươm mật ướt cả tay mỗi khi cầm múi mít chín thơm lừng ấy. Xơ mít mật to lắm và rất ngọt. Ăn múi mít xong rồi thì gỡ xơ ăn tiếp, đến khi chỉ còn trơ lại lớp vỏ mít xù xì mới bỏ. Cùi mít là món ăn ngon miệng qua bàn tay chế biến của bà ngoại. Bà lạng lấy phần cùi có dính chút mít, còn cái lõi thì bỏ vì dai lắm.

    Rồi bà xắt phần cùi mít ra thành những miếng bằng bàn tay, khía xéo xéo trên miếng cùi mít để nó dễ thấm gia vị. Gia vị ướp cùi mít của bà là vài cọng sả trong vườn xắt nhuyễn, thêm chút muối, bột nêm, ướp vào số cùi mít đó từ trưa tới chiều đem chiên cho ra món ăn ngòn ngọt mằn mặn, mềm mềm cùng mùi sả, mít quyện vào nhau.

    Ổi vườn ngoại thì toàn là ổi sẻ, vỏ mỏng ruột đỏ thơm ngọt chua thanh. Khi ổi chín, mùi thơm không giấu được bọn trẻ tụi tôi. Vậy là đứa trèo, đứa tìm sào thọc. Dù trái ổi chín ấy có “hoàng tử” trong ruột, chúng tôi cũng… nhai luôn...

    Tôi ở cùng ba mẹ trên thị trấn, chỉ mong điều duy nhất là ngày cuối tuần để về khu vườn của ngoại, vừa giúp ông cuốc đất bón phân, vừa thưởng thức cây trái vườn nhà cho thoả thích.

    Theo Phan Hoàng Khang


    Nhắn tin cho tác giả
    Thân Thị Hoàng Oanh @ 16:34 27/01/2022
    Số lượt xem: 739
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    TV 2. Đọc mở rộng tuần 19, 20

     
    Gửi ý kiến