CHÚC MAY MẮN !

vio

BÀI GẦN NHẤT

SÁNG TÁC CỦA THÀNH VIÊN
Thương người vá trăng
Hỏi - H.O
Lục bát mồ côi - ĐV
Mùa ớt - ĐV
Chùm thơ Haiku - H.O
Tập viết thơ tình - ĐV
Bài thơ năm cũ
Những chiều cuối năm - ĐV
Bản tình ca cho em
Rồi từ đó… - ĐV
Điêu khắc em - H.O
Thuyền ơi… - ĐV
Nhớ ba... - H.O
Tâm sự hoa mắc cỡ - H.O
Oẳn tù tì - H.O
Cánh cửa bí mật
Khóm mít tuổi thơ - H.O
Cứ báo bão đi - H.O
Bình thơ "Đợi chờ" - H.O
Sao Băng - H.O
Lục bát cho em - H.O
Đông về nao nao - H.O
Cây vú sữa - H.O
Nhớ thầy dạy Toán
Phây ơi, đừng bai bai…
Tặng anh– H.O
Lục bát cho em
Thôi nhé đừng hờ hững
Thôi đừng hát ru... - H.O
Chợ chiều cuối Thu - H.O
Thu khóc - H.O
Thương mẹ - H.O
Truyện cực ngắn - H.O
Thơ: Ốc đảo - H.O
Bình: Con đường kỷ niệm
Gửi hạ thương - H.O
Cho em bình yên - H.O
Kẻ thù ơi,... - H.O
Tìm về ngày xưa - H.O
Mắt em - H.O
Mưa về Tháp cổ - H.O
Em Mùa Hạ - H.O, CV
Ông Tiên của con - H.O
Mùa chia xa - H.O
Chăn trâu thời FB - H.O
Thơ về Gà - H.O
Em là mùa xuân - VT
Với Gà - H.O
Giọt buồn - H.O
Gió trời - H.O
Cuộc thi Viết về GĐ Việt
Tôi dạy con... - H.O
Nghiện Facebook - H.O
Xuân...không em - VT
Em lạc vào... - VT
Mưa chiều - VT
Chứng chỉ - QT
Điệp khúc - H.O
Xin cho em - H.O
Ngày lá xa cây - H.O
Bình "Lạc mất em"
Tình yêu của sông - H.O
Tản mạn tí - H.O
Đợi chờ là...- H.O
Xin sóng chớ...- H.O
Cảm nhận "Nỗi lo" - H.O
Không chỉ... - H.O
Tình Sóng & Biển - H.O
Tự khúc mùa hè - VT
Dịu dàng Ban Mê - VT
Không biết giờ ba mẹ - VT
Bình “Trăng Thượng Tuần” - H.O
“Trái tim thật thà” - H.O
Đi qua miền... - VT
Chỉ riêng em.... - VT
Hương bưởi - VT
Khi gió về - H.O
Người hàng xóm...- QT
Dấu ba chấm - VT
Nhịp cầu tre - VT
Trăng ốm - VT
Bắt đền - VT
Lục bát mùa xuân - VT
Ngày phụ nam - H.O
Lối xưa - H.O
Đừng xa em!- H.O
Tự tình - VT
“FB hành”- TQT
Chuyện món quà - H.O
Gửi em...- VT
Nụ hôn đầu - VT
Cả Ngố với FB - QT
Nỗi niềm... – H.O
Em tắm chưa xong - H.O
Tiếng đập cánh trong đêm - QT
Ngày anh...- VT
Cười tí: Hoang hoải - H.O
Trang Thơ Nguyễn Thuỷ
Có thể nào chăng? - VT
Cuối thu - VT
Điều tôi có - H.O
Dậy đi, Aylan... - VT
Người dưng - VT
Lửa - VT
Ninh Bình ơi - QT
Hoa mắc cỡ - VT
Đời thực - ảo - VT
Thơ vui: Giấu buồn - H.O
Thơ viết tặng em - VT
SP thỉnh Kinh 2- H.O
SP thỉnh Kinh 1 - H.O
Văn hoá trâu bò - H.O
Khi Chủ tịch mất chức - H.O
Khổ thân Chủ tịch - VT
Đằng nào cũng chết - H.O
Bò không răng - H.O
Chuyện tình Trống Choai5 - QT
Chuyện tình Trống Choai4 - QT
Chuyện tình Trống Choai3 - QT
Chuyện tình Trống Choai2 - QT
Chuyện tình Trống Choai1 - QT
Qụa trắng - H.O

378335Barres_petits_noeuds__7_.gif

BIẾM HOẠ - VĂN THỌ
* Đại siêu ăn
* Tiến sĩ mì ăn liên
* Thăng quan thần tốc
* Tranh Xuân Đinh Dậu
* Lễ trao bằng...
* Vụ án... bánh mì
* Hai thứ bửu bối...
* Xe công
* Cướp lộc
* Dzô! ...Dzô!...
* "Xuân Như ý"
* Hội chứng Smartphone
* Giải Nhất cuộc thi biếm họa
* Minh họa “Táo Quân”
* Tranh trên báo Tết BT 2016
* Tiền thưởng cuối năm
Quan tham VN năm 2015
* Giáo dục năm 2015
* Truy tìm tham nhũng
* Biếm hoạ về Cò…
* Cái mặt kênh kiệu…
* Ngân sách - Viện phí tăng
* Biếm hoạ đăng ngày 7/11/15
* Đạo thơ
* Đánh rắn tham nhũng
* Câu Like
* Tôi thấy hai bàn...
* Tôi thấy anh này bay quá siêu!
* Kẹt cứng rồ...!
* Phạt nữa à?
* Đại gia - Đại học
* Cả nhà làm quan
* Trung thu vui khiếp!
* Dân “đầu đường xó chợ”
* Học trò du dây
* V.league hạ màn
* Nỗi lo tiền trường
* Lễ Giảng khai NH 15-16
* Tượng đài nghìn tỉ
* Nhà văn hoá thôn làm
* Rót kinh phí

378335Barres_petits_noeuds__7_.gif

BẠN ĐẾN THĂM

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • I LOVE YOU

    1 khách và 0 thành viên

    TÀI NGUYÊN WEB

    VỀ BẰNG AN

    Nhạc: Nguyễn Minh Châu
    Thơ: Trần Văn Thọ

    QUÊ HƯƠNG ĐIỆN BÀN

    BIỂN NHỚ

    oanhsb

    Mai em đến

    Xin biển đừng êm dịu

    Thôi thì thầm

    giai điệu du dương…

    LỜI HAY

    iloveyou

    XEM GIỜ

    DU LỊCH VIỆT NAM

    bif03jpa1gms_500

    Gốc > TRANG VĂN > Trần Quang Thiệp >

    "NINH BÌNH ƠI, HẰNG ĐÊM TÔI VẪN NHỚ" - BÀI ĐĂNG TRÊN VNEXPRESS NGÀY 6/8/2015

    Ninh Bình ơi, hàng đêm tôi vẫn nhớ

    Tôi nhớ những hôm cùng đám bạn thả trâu vào chân núi, bao lần bắt được những con lươn rất to, cùng bữa cơm quê giản dị nhưng thật ngon và đầm ấm...

    “Quê hương mỗi người chỉ một”, không biết tự bao giờ câu nói ấy, câu thơ ấy đã trở thành câu thành ngữ của văn hóa Việt… ai ai cũng thuộc, cũng nhớ khi nói đến nơi chôn nhau cắt rốn của mình. Quê hương, dù giàu có hay nghèo khó cũng không cho phép ai đó được lựa chọn hay so bì. Hai tiếng “Quê hương” sẽ theo chúng ta suốt cả cuộc đời, từ thuở ấu thơ đến khi về lại với cát bụi…

    Thế là đã hơn một phần ba thế kỷ, tôi rời quê hương Ninh Bình đi “thoát ly”, như cái ngôn từ hay dùng thời ấy… về nơi được “phân công công tác”. Đến nay khi mái đầu đã điểm những sợi bạc, không lúc nào tôi không đau đáu nhớ về quê hương.

    Xa quê trong những lúc trà dư, tửu hậu, có người hài hước nói về quê hương tôi, “Ninh buồn”… tôi trả lời: “Ninh buồn hay Ninh vui thì vẫn là cố đô trong lịch sử của dân tộc Việt Nam và nếu ông Lý Công Uẩn không quyết định dời đô ra Thăng Long thì trước mặt anh bây giờ là một chàng trai thủ đô đang đi du lịch đấy…”.

    Nói vui vậy, nhưng không thể không nhắc đến những địa danh như Tràng An - Tam Cốc - Bích Động - chùa Bái Đính - nhà thờ đá Phát Diệm - rừng Cúc Phương... của Ninh Bình. Vùng đất núi non trùng điệp ấy, còn được biết đến là kinh đô của nước Việt Nam, trước khi vua Lý Thái Tổ dời đô ra Thăng Long, thủ đô Hà Nội ngày nay.

    Nhớ quê tôi, một huyện bán sơn địa thuộc tỉnh Ninh Bình, một vùng quê ngày xưa nghèo khó, lam lũ, nhưng rất đẹp vì có sông Bến Đang, có đồi Thờ, núi Tướng, hang Tối, hang Bụt Hiện. Những địa danh này vài năm trở lại đây đã trở thành điểm đến nằm trong chuỗi các tour du lịch nổi tiếng của Ninh Bình như: Tam Cốc - Bích Động, Tràng An - Bái Đính…

    Cách đây vài năm, trên chuyến xe 16 chỗ mời bạn bè về thăm quê, tôi chém gió một cách hài hước về các đặc sản của quê: “Chỉ cần ném một hòn đá chừng nắm tay xuống đầm Me, thì tôm tép nhảy lên bờ, cả nhà ăn bại”. Trong thung Rốc Mẹ thì “khỉ trên núi nhảy xuống giằng bắp ngô với người” và để chữa bệnh thì “trên gác bếp nhà nào cũng lủng lẳng treo vài cái mật gấu khô”. Cả xe ai cũng biết là tôi nói quá, nhưng những trận cười dường như làm cho quãng đường về quê ngắn lại.

    Nói quá lên, nhưng đúng là tôi vẫn ước “bao giờ cho đến ngày xưa”, khi vào tiết chuyển mùa, cuối hạ đầu thu, lũ trẻ chăn trâu chúng tôi thường kết hợp một công đôi việc, thả trâu vào chân núi, rồi đặt cái dậm vào dòng nước chảy từ đầm xuống ruộng, chừng hai tiếng là có một giỏ đầy, chắc phải đến vài cân vừa tôm vừa tép.

    Nếu muốn ăn canh cua thì chỉ cần mang cái dậm ra đám cỏ ven đầm, cũng chừng một tiếng thì trong giỏ đã chật cứng những chú cua rốc, cua đá liên tục ngọ nguậy. Mà nồi canh cua ngày ấy với rau đay mùng tơi, phải tính bằng cân cua (chứ không tính bằng lạng như bây giờ), những bát canh cua béo ngậy với gạch cua phủ thành lớp dầy, vàng rộm kín cả bát…

    Trong bữa cơm quê hôm đó, ngoài những món “đặc sản gia truyền” như gà đồi, thịt lợn quê, mấy đứa cháu tôi, còn mua được mớ lươn để om với chuối xanh, đậu phụ… Mọi thứ rất ngon, nhưng vẫn không thể sánh được với những nồi lươn om đánh ống ngày xưa…

    Tôi còn nhớ, những buổi sớm tháng 7, tháng 8 âm lịch, lúc trời còn tranh tối tranh sáng, khi lớp sương mỏng của tiết giao mùa còn chưa tan hẳn, lũ chúng tôi đã í ới gọi nhau dậy để đi vớt ống lươn với cảm giác thật hồi hộp. Khi dòng nước trong ống chảy ra trong vắt là thể nào trong ống cũng có lươn.

    Có những hôm, tôi may mắn được những chú lươn cụ vào ống ăn mồi, không lùi ra được vì quá to, nên cái đuôi chìa ra khỏi miệng ống đến vài phân. Hôm đó tôi lại phải chẻ ống lươn để bắt được những con màu vàng nâu, to hơn cán cuốc dài gần mét…

    Tôi nhớ lắm những hôm sau mùa lũ, nước trong đồng rút dần ra sông, chỉ còn lại săm sắp, chúng tôi mỗi đứa một cái nơm, bì bõm chạy theo đường cá quẫy, úp thật chính xác vào chỗ có cá, khùa tay vào trong nơm, dùng tay bóp vào mang cá và giơ lên những con chép, con quả chừng hơn cân để khoe với mọi người…

    Ngày nay, những con cá, con cua, lươn, ốc của ruộng đồng không còn nhiều do sự tận diệt của con người và do hóa chất... Vẫn biết kinh tế xã hội phải phát triển theo quy luật, nhưng tôi không khỏi nuối tiếc những điều không cụ thể về ngày xưa, về thời thơ ấu…

    Là một trong những người con xa quê, chắc không chỉ riêng tôi hay riêng bạn, mà rất nhiều người lúc vui, khi buồn đều đau đáu nỗi niềm nhớ quê, bởi “Quê hương mỗi người chỉ một, ai đó không có tình quê, như cây mất rễ người ơi ”. Ninh Bình ơi, hằng đêm tôi vẫn nhớ và tôi cũng như bạn, khi ngồi gõ những dòng này bỗng thấy cay cay nơi khóe mắt…

                                                                                                                Quang Thiệp     

                                                             


    Nhắn tin cho tác giả
    Trần Quang Thiệp @ 09:16 30/08/2015
    Số lượt xem: 2020
    Số lượt thích: 3 người (Lê Văn Việt, Trần Văn Thọ, Thân Thị Hoàng Oanh)
    Avatar

    Xa quê trong những lúc trà dư, tửu hậu, có người hài hước nói về quê hương tôi, “Ninh buồn”… tôi trả lời: “Ninh buồn hay Ninh vui thì vẫn là cố đô trong lịch sử của dân tộc Việt Nam và nếu ông Lý Công Uẩn không quyết định dời đô ra Thăng Long thì trước mặt anh bây giờ là một chàng trai thủ đô đang đi du lịch đấy…”.

    Avatar

    Có một người ở "Ninh Buồn" dám trách Lý Công Uẩn với Chiếu dời đô để anh ấy không được làm... chàng trai Thủ đô kìa! Cười nhăn răng

    Bài viết hay quá! PVNB đã đọc ở VNE vào ngày báo đăng. Chúc mừng huynh nhé!

         chuc_4

    Avatar

    Cô gái này trông giống H.O cách đây 30 năm.........Cười nhăn răng

    Avatar

    Bài viết hay lắm, thầy Q. Thiệp à;!

     
    Gửi ý kiến