CHÚC MAY MẮN !

vio

BÀI GẦN NHẤT

SÁNG TÁC CỦA THÀNH VIÊN
Thương người vá trăng
Hỏi - H.O
Lục bát mồ côi - ĐV
Mùa ớt - ĐV
Chùm thơ Haiku - H.O
Tập viết thơ tình - ĐV
Bài thơ năm cũ
Những chiều cuối năm - ĐV
Bản tình ca cho em
Rồi từ đó… - ĐV
Điêu khắc em - H.O
Thuyền ơi… - ĐV
Nhớ ba... - H.O
Tâm sự hoa mắc cỡ - H.O
Oẳn tù tì - H.O
Cánh cửa bí mật
Khóm mít tuổi thơ - H.O
Cứ báo bão đi - H.O
Bình thơ "Đợi chờ" - H.O
Sao Băng - H.O
Lục bát cho em - H.O
Đông về nao nao - H.O
Cây vú sữa - H.O
Nhớ thầy dạy Toán
Phây ơi, đừng bai bai…
Tặng anh– H.O
Lục bát cho em
Thôi nhé đừng hờ hững
Thôi đừng hát ru... - H.O
Chợ chiều cuối Thu - H.O
Thu khóc - H.O
Thương mẹ - H.O
Truyện cực ngắn - H.O
Thơ: Ốc đảo - H.O
Bình: Con đường kỷ niệm
Gửi hạ thương - H.O
Cho em bình yên - H.O
Kẻ thù ơi,... - H.O
Tìm về ngày xưa - H.O
Mắt em - H.O
Mưa về Tháp cổ - H.O
Em Mùa Hạ - H.O, CV
Ông Tiên của con - H.O
Mùa chia xa - H.O
Chăn trâu thời FB - H.O
Thơ về Gà - H.O
Em là mùa xuân - VT
Với Gà - H.O
Giọt buồn - H.O
Gió trời - H.O
Cuộc thi Viết về GĐ Việt
Tôi dạy con... - H.O
Nghiện Facebook - H.O
Xuân...không em - VT
Em lạc vào... - VT
Mưa chiều - VT
Chứng chỉ - QT
Điệp khúc - H.O
Xin cho em - H.O
Ngày lá xa cây - H.O
Bình "Lạc mất em"
Tình yêu của sông - H.O
Tản mạn tí - H.O
Đợi chờ là...- H.O
Xin sóng chớ...- H.O
Cảm nhận "Nỗi lo" - H.O
Không chỉ... - H.O
Tình Sóng & Biển - H.O
Tự khúc mùa hè - VT
Dịu dàng Ban Mê - VT
Không biết giờ ba mẹ - VT
Bình “Trăng Thượng Tuần” - H.O
“Trái tim thật thà” - H.O
Đi qua miền... - VT
Chỉ riêng em.... - VT
Hương bưởi - VT
Khi gió về - H.O
Người hàng xóm...- QT
Dấu ba chấm - VT
Nhịp cầu tre - VT
Trăng ốm - VT
Bắt đền - VT
Lục bát mùa xuân - VT
Ngày phụ nam - H.O
Lối xưa - H.O
Đừng xa em!- H.O
Tự tình - VT
“FB hành”- TQT
Chuyện món quà - H.O
Gửi em...- VT
Nụ hôn đầu - VT
Cả Ngố với FB - QT
Nỗi niềm... – H.O
Em tắm chưa xong - H.O
Tiếng đập cánh trong đêm - QT
Ngày anh...- VT
Cười tí: Hoang hoải - H.O
Trang Thơ Nguyễn Thuỷ
Có thể nào chăng? - VT
Cuối thu - VT
Điều tôi có - H.O
Dậy đi, Aylan... - VT
Người dưng - VT
Lửa - VT
Ninh Bình ơi - QT
Hoa mắc cỡ - VT
Đời thực - ảo - VT
Thơ vui: Giấu buồn - H.O
Thơ viết tặng em - VT
SP thỉnh Kinh 2- H.O
SP thỉnh Kinh 1 - H.O
Văn hoá trâu bò - H.O
Khi Chủ tịch mất chức - H.O
Khổ thân Chủ tịch - VT
Đằng nào cũng chết - H.O
Bò không răng - H.O
Chuyện tình Trống Choai5 - QT
Chuyện tình Trống Choai4 - QT
Chuyện tình Trống Choai3 - QT
Chuyện tình Trống Choai2 - QT
Chuyện tình Trống Choai1 - QT
Qụa trắng - H.O

378335Barres_petits_noeuds__7_.gif

BIẾM HOẠ - VĂN THỌ
* Đại siêu ăn
* Tiến sĩ mì ăn liên
* Thăng quan thần tốc
* Tranh Xuân Đinh Dậu
* Lễ trao bằng...
* Vụ án... bánh mì
* Hai thứ bửu bối...
* Xe công
* Cướp lộc
* Dzô! ...Dzô!...
* "Xuân Như ý"
* Hội chứng Smartphone
* Giải Nhất cuộc thi biếm họa
* Minh họa “Táo Quân”
* Tranh trên báo Tết BT 2016
* Tiền thưởng cuối năm
Quan tham VN năm 2015
* Giáo dục năm 2015
* Truy tìm tham nhũng
* Biếm hoạ về Cò…
* Cái mặt kênh kiệu…
* Ngân sách - Viện phí tăng
* Biếm hoạ đăng ngày 7/11/15
* Đạo thơ
* Đánh rắn tham nhũng
* Câu Like
* Tôi thấy hai bàn...
* Tôi thấy anh này bay quá siêu!
* Kẹt cứng rồ...!
* Phạt nữa à?
* Đại gia - Đại học
* Cả nhà làm quan
* Trung thu vui khiếp!
* Dân “đầu đường xó chợ”
* Học trò du dây
* V.league hạ màn
* Nỗi lo tiền trường
* Lễ Giảng khai NH 15-16
* Tượng đài nghìn tỉ
* Nhà văn hoá thôn làm
* Rót kinh phí

378335Barres_petits_noeuds__7_.gif

BẠN ĐẾN THĂM

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • I LOVE YOU

    0 khách và 0 thành viên

    TÀI NGUYÊN WEB

    VỀ BẰNG AN

    Nhạc: Nguyễn Minh Châu
    Thơ: Trần Văn Thọ

    QUÊ HƯƠNG ĐIỆN BÀN

    BIỂN NHỚ

    oanhsb

    Mai em đến

    Xin biển đừng êm dịu

    Thôi thì thầm

    giai điệu du dương…

    LỜI HAY

    iloveyou

    XEM GIỜ

    DU LỊCH VIỆT NAM

    bif03jpa1gms_500

    Gốc > HOÀNG OANH VIẾT > Sáng tác >

    Trên đường... thỉnh Kinh (Phần 2)

    welcom_01

                         bar132.gif

    Suốt bữa cơm tui vẫn chờ đợi câu trả lời của SP. Nhưng thầy chỉ khen thức ăn vừa miệng, khung cảnh của quán thoáng mát dễ chịu, chẳng đá động gì tới nỗi niềm của trò. Đến khi mời thầy uống trà, tui đành gợi lại:

    - Lúc nãy con thấy hình như SP có điều gì lo nghĩ phải không ạ?

    - Thật ra ta thấy lo buồn vì cho tới nay vẫn chưa tìm được đồ đệ như ta mong đợi.

    Nghe SP nói, lòng tui đau như cắt, trời SG bỗng tối sầm giữa trưa hè nắng chói chang. Bởi dẫu có ngốc cỡ nào, tui cũng hiểu mình không có cơ hội làm đồ đệ của SP rồi. Coi như trong cuộc thi tuyển đồ đệ, SP đã thẳng tay đánh rớt tui ngay ở vòng… gửi xe.

    - Ta thấy con cũng thành tâm muốn làm đồ đệ của ta, nhưng mà…

    Hic, sao SP không nói hết luôn đi, rằng con lòng dạ tối thui, lại không “biết đọc” nữa.

    Nghĩ mà buồn! Chính vì dở con mới “tầm Sư học phụ”. (À không, hình như là “tầm sư học đạo” chứ nhỉ? Đã tệ mà khoái nói chữ, nên nho nó chứ dính chùm như vậy!) Còn SP lại đi tìm học trò giỏi… để dạy. Nếu SP nào cũng chọn đệ tử kiểu ấy thì chẳng bao giờ con “tầm” được Sư để học “đạo”! Cuộc đời con coi như dốt… toàn tập. Mấy học trò kia họ có chút sáng dạ, “biết đọc”, nghĩ là mình giỏi rồi, họ có học nữa không? Họ có đọc báo chí hay tra hỏi bác Gu-gồ để tìm SP không? Chỉ có SP tìm họ đỏ cả mắt đến giờ cũng chưa gặp ai! Trong khi con thiết tha mong được SP chỉ dạy mà thầy lại từ chối. SP đi thỉnh kinh để về cứu độ chúng sanh, gặp con đang chìm trong biển dốt nỡ lòng nào thầy không cứu mà… cho chìm luôn ?!? Lòng ngổn ngang bao nỗi niềm, tui muốn nói hết cho SP nghe nhưng lại không dám.

    - Biết đọc không hiểu theo nghĩa đơn thuần như con đâu. À, mà con học hành tới đâu rồi?

    - Dạ con cũng đã học qua lớp 13  rồi ạ.

    - Lớp 13? Con bị lưu ban một năm à? 12 năm học, con phải học tới 13 năm sao? Tội nghiệp…

    (Ha, ha, ha… ) Đang buồn nẫu ruột mà suýt chút nữa tui bật cười thật to. Cũng may tui kịp kìm lại được, chứ không là thất lễ lớn với SP. Giá như ngồi trước mặt tui không phải là thầy, chắc tui cười… té ghế. Trùi ui, chịu hết nổi SP luôn, cái gì mà lưu ban chứ! Hông lẽ nhìn mặt tui vầy giống học trò từng bị ở lại lớp lắm sao! Tuy nằm mơ cả tháng trời tui cũng chưa bao giờ thấy mình đứng ở vị trí “top ten” của lớp nhưng đâu có tệ đến mức “đứng đầu… đằng đuôi” để phải lưu ban như thầy nghĩ. Tui không hiểu “biết đọc” của SP là thế nào, còn SP cũng đâu có hiểu “lớp 13”, ngôn ngữ tự chế của tui. Học trò học xong 12 thì vào Cao đẳng, hay Đại học. Thay vì nói CĐ, ĐH, tui thích gọi đấy là lớp 13. Lâu nay tui vẫn xài từ đó, bạn bè tui đều hiểu cả. Còn SP… thì… đúng là “Ai cũng hiểu chỉ mình thầy không hiểu!”. Thế mới biết các bậc uyên thâm cỡ SP khó mà hiểu được ngôn ngữ phàm trần như của tui. Nghĩ lại tui cũng thấy thông cảm cho SP. Thầy không nhận tui làm đồ đệ cũng phải. Dạy học trò như tôi chỉ làm đau lòng SP:“Trần làm thầy trò đốt sách” (Trần=TSP). Có khi trò còn làm hỏng mất chữ “tam toàn đại đức” danh tiếng bấy lâu của thầy cũng nên.

    - Con đã học xong phổ thông, vậy con đã được học bài “Bàn về đọc sách” của Chu Quang Tiềm - một nhà mĩ học, lí luận văn học nổi tiếng TQ?

    Thì ra “biết đọc” mà SP nói là đây. Sao thầy không chịu nói sớm chứ! Tự nhiên những tư tưởng trong tác phẩm chợt hiện về trong tôi. Đúng là tui quá bộp chộp, nông cạn, chẳng chịu suy nghĩ về những điều thầy nói. Cứ tưởng “biết đọc” theo kiểu lớp… Một: đọc to, rõ, đạt tốc độ… Suốt ngày tui đi “gõ đầu trẻ” bắt tụi nhỏ thực hiện yêu câu về việc đọc như thế nên bị nhiễm luôn, nên mới ra nông nỗi này. Thật là xấu hổ quá đi! SP cười tui chẳng oan ức chút nào.

    - Dạ SP, con có học. Bản dịch tác phẩm ấy là của GS. Trần Đình Sử ạ.

    - Đúng vậy. Bây giờ con đã hiểu “biết đọc” là thế nào rồi chứ!

    - Dạ con hiểu rồi, thưa SP.

    - “Bàn về đọc sách” là tác phẩm hay, hấp dẫn, có sức thuyết phục, con hãy đọc lại và nghiền ngẫm về giá trị của nó. Đừng bao giờ “cưỡi ngựa xem hoa” con nhé!

    - Dạ, cảm ơn SP chỉ dạy, con sẽ đọc, sẽ ôn lại ạ!

    - Con có bao giờ đọc một bài thơ và thấy hay, thấy thích không?

    - Dạ có chứ ạ. – Sẵn dịp tui nói luôn - SP à, hay thầy cho con đọc thơ của thầy với.

    - Ừ, con cứ lấy một bài đọc thử đi. 

    oanhthan_500

                                                     "Con cứ giữ lại bài thơ để đọc."

    SP đưa tôi một tập giấy bản thảo thơ. Tui dừng lại ngay ở tờ đầu tiên. Bài thơ được viết trên nền bức tranh vẽ bằng chì về tháp Chàm cổ kính mờ ảo. “Về Bằng An”, ui đây đúng là tháp Bằng An rồi…

    - SP ơi, hay quá, con thích bài thơ này…

    - Con còn chưa đọc mà – SP lắc đầu, cười mỉm.

    Tui hiểu thầy cái cười mỉm của thầy. Có thể thầy cười vì nghĩ tui đang nịnh SP để được SP nhận làm đồ đệ. Cũng chẳng giấu gì, trong cuộc đời làm học trò, tui luôn tâm niệm câu “Trọng thầy mới được làm thầy” mà ai cũng biết và câu ranh khôn của tui “Nịnh thầy mới được làm thầy”. Người ta nịnh sếp để được thăng quan, tiến chức, giàu sang,… Tui nịnh thầy để được chữ nghĩa, được kiến thức thì nịnh thầy chẳng phải tốt hay sao! Có điều lần này tui nói thích bài thơ của SP là nói thật lòng chứ hoàn toàn không nịnh.

    Cũng có khi SP cười vì tính nông nổi của tui “chưa đọc đã khen”, nhưng mà thầy làm sao hiểu được tâm trạng tui bây giờ… SP à, thầy thừa biết, trên đời này vẫn có những điều tạo nên ấn tượng đặc biệt làm cho ta thấy thích ngay từ cái nhìn đầu tiên mà. Thầy không biết rằng tháp Bằng An là con nơi ra và lớn lên, với con cũng có nhiều kỷ niệm…

    - Đã đến giờ ta phải đi. Con cứ giữ lại bài thơ để đọc. Ta chỉ dặn con điều này, đừng bao giờ khen, chê những gì mình chưa thật sự thấu rõ. Con hãy dành thời gian cho việc đọc và cảm nhận.  

    - Nhưng mà SP ơi, thật sự thầy không thể nhận con làm đồ đệ sao! – Tui nói mà nước mắt lưng tròng.

    - Con đừng buồn! Tháng tới ta sẽ quay lại đây gặp con trước khi về Ngũ Hành Sơn. Lúc đó ta xem con tiến bộ như thế nào, rồi hãy tính.

    Tiễn thầy ra xe, tui nghe lòng buồn rười rượi. Nhìn tấm biển “Chào đón Trần Sư Phụ” trong tui chợt nhen nhóm chút hy vọng mong manh…

    hoangoanh

     50272Barres_divers__30_.gif

    Chẳng biết SP có nhận tui đồ đệ không nhưng tui vẫn mong manh hy vọng. Đợi tháng tới SP từ Tây Ninh về lại SG, tui sẽ kể chuyện tiếp bạn nhé!

                  barrefleurs4


    Nhắn tin cho tác giả
    Thân Thị Hoàng Oanh @ 13:42 16/08/2015
    Số lượt xem: 2828
    Số lượt thích: 3 người (Trần Quang Thiệp, Trần Văn Thọ, Thân Thị Hoàng Oanh)
    Avatar

    Tiễn thầy ra xe, tui nghe lòng buồn rười rượi...

    Avatar

    Đọc mà nước mắt lưng tròng...trắng.Khóc

    Avatar

    Công nhận H.O viết hóm hỉnh thật! Mà cái ông SP này chảnh quá cỡ thợ mộc luôn.

    Avatar

    Tác giả của bài thơ hay thế mà lại "chảnh" ư...? Không, không thể !

    Avatar

    Cười nhăn răng

    Avatar

    oanht_500

    SP đâu có chảnh, chỉ là lemon question thui! Cười nhăn răng (Cái này gọi là tiếng Anh rùng rợn!)

    No_avatar

    Đọc xong, mình không nghĩ đây là một câu chuyện vui và bất chợt có một ước mơ, ngày mai, khi thức dậy,mình có một bàn "Bàn về độc sách" để ngay ngắn trện bàm

    Avatar

    Tóm tắt văn bản Bàn về đọc sách
    ---------------------------------------
    1. Tác giả
    – Chu Quang Tiềm ông là nhà mĩ học, lí luận học của Trung Quốc.
    – Tác phẩm “Bàn về đọc sách” được trích trong cuốn Danh nhân Trung Quốc.
    – Văn bản sử dụng phương thức biểu đạt chính đó là nghị luận.

    2. Tóm tắt văn bản Bàn về đọc sách
    Trong bài Bàn về đọc sách tác giả nêu ra nhiều luận điểm khác nhau, nêu ra lí lẽ và phân tích.

    * Vai trò, sự quan trọng của sách
    Luận điểm 1: “Học vấn không chỉ là chuyện đọc sách, nhưng đọc sách vẫn là con đường quan trọng của học vấn. Bởi vì học vấn không chỉ là chuyện cá nhân, mà là việc của toàn nhân loại”.
    – Hiểu biết của chúng ta có là do đọc sách, sách sẽ cung cấp kiến thức đã được lưu truyền và cô đọng nhất từ xưa đến nay.
    – Con đường tiến hóa của nhân loại đều ghi chép trong sách.
    – Con người muốn hiểu biết phải dựa vào sách, di sản của nhân loại.
    – Đọc sách đó là quyền và nghĩa vụ của con người.
    => Sách là kho tàng tri thức khổng lồ, đọc sách là cách để tích lũy thêm kiến thức, chúng ta phải dựa vào sách để phát triển tiến lên trong tương lai.

    *Thực trạng hiện tại
    Luận điểm 2: “Lịch sử ngày càng tiến lên, di sản tinh thần của nhân lạo ngày càng phong phú, thì việc đọc sách cũng ngày càng không dễ”.
    – Sách nhiều thể loại, khiến người ta không chuyên sâu.
    – Sách phong phú khiến người ta dễ bị lạc vào ma trận.
    => Đọc sách trong thời đại ngày nay không dễ, đọc sách dễ bị lạc hướng, không chuyên sâu.

    * Bàn về cách đọc sách
    – Chọn cho tinh, không cốt lấy nhiều: Đọc sách không cần nhiều, nhớ là phải “đọc cho tinh, đọc cho kĩ”. (Nếu đọc 10 quyển không quan trọng hãy đọc 1 quyển thực sự có ý nghĩa). Chọn sách phải có mục đích, có định hướng rõ ràng, không nhất thời tùy hứng. Tìm đọc những cuốn sách thật sự có giá trị và có ích cho bản thân.
    – Sách đọc nên phân chia loại, như sách đọc có kiến thức phổ thông với sách đọc trau dồi học vấn chuyên môn.
    – Khi đọc sách cũng chú ý đến sách phổ thông trong các lĩnh vực khác nhau, chúng đều có mối quan hệ lẫn nhau, bổ sung cho nhau.
    => Đọc sách cần chọn lọc kĩ, đọc những điều giá trị, hữu ích. Người đọc nên phân chia loại sách để tiếp nhận kiến thức tốt nhất.

     
    Gửi ý kiến