BẠN ĐẾN THĂM

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • VISITORS

    Flag Counter

    I LOVE YOU

    6 khách và 0 thành viên

    TÀI NGUYÊN WEB

    EM NGÀN NĂM

    ĐIỆU DÂN VŨ

    Xứng danh trường Hồ Văn Cường

    BIỂN NHỚ

    oanhsb

    Mai em đến

    Xin biển đừng êm dịu

    Thôi thì thầm

    giai điệu du dương…

    LỜI HAY

    iloveyou

    XEM GIỜ

    DU LỊCH VIỆT NAM

    Gốc > TRANG VĂN > Thu Thủy >

    Vẫn tin

    Hòa chung không khí 20.11

    VẪN TIN

    (Cảm nghĩ khi đọc bài thơ “Xa lạ” của nhà thơ, NGƯT Đặng Hiển. Bài đăng trên báo Đà Nẵng cuối tuần ra 22/11/2015)

    XA LẠ

    Vì sao lại thế em ơi ?
    Hình như thầy đã một thời dạy em ?
    Vì sao ánh mắt em nhìn
    Như người xa lạ gặp trên xe, tàu ?
    Thầy trò xưa đã nghiêng đầu
    Trên trang sách mới ánh màu phượng bay
    Nhớ xưa em vẫn chào thầy
    Nụ cười tươi nở thắm đầy niềm tin
    Nhớ xưa ánh mắt em nhìn
    Từng như tia nắng dịu êm tim thầy
    Thời gian…màu tóc thầy thay
    Còn em, đâu nét thơ ngây thuở nào
    Hình như em có niềm đau
    Ước mơ ngày ấy tan vào thời gian ?
    Hay là đời lắm lo toan
    Làm bao kỉ niệm héo tàn trong em
    Hay là em mãi bước lên
    Trường xưa, lớp cũ lỡ quên nhớ về ?
    Thì em ơi, cứ đi đi!
    Cầu cho thuyền ấy ngày kia đến bờ
    Giữa ngày em thoả ước mơ
    Bên chùm hoa tặng, có thơ của thầy… 

    Đặng Hiển

    Hình ảnh có liên quan

    Cuộc đời dạy học của mỗi người thầy có biết bao niềm vui, nỗi buồn… Có những nỗi buồn tưởng thoáng qua nhanh mà trở thành nỗi đau thầm lặng, xót xa, làm thổn thức trái tim. “Xa lạ” của nhà thơ, nhà giáo ưu tú Đặng Hiển là một tâm sự buồn song vẫn toát lên sự bao dung của tấm lòng.

    Nhà thơ Đặng Hiển sinh năm 1937, quê ở Nam Định, là Hội viên Hội nhà văn Việt Nam, danh hiệu Nhà giáo ưu tú. Ông đã từng đạt giải thưởng của Báo Người giáo viên nhân dân 1961, 1990; Báo giáo dục thời đại 1998. Đặng Hiển còn là tác giả của nhiều tập thơ và đặc biệt có thơ in trong sách giáo khoa ( bài Mẹ vắng nhà ngày bão)..
    Với trái tim người thầy và tâm huyết với nghề nghiệp, ông có nhiều bài thơ tâm sự về công việc cao quí nhưng thầm lặng đăng trong các tập: Thầy giáo và nhà trường, Chiếc lá…Đặc biệt, Xa lạ ( 1996) là một bài thơ để lại trong tâm thức của bao thế hệ học trò khi ngày Nhà giáo Việt Nam cận kề. 

    Bằng tiết tấu chậm rãi, cách dùng hàng loạt hư từ, ý thơ mở đầu vừa như phỏng đoán vừa như ẩn sâu một nỗi niềm:“Vì sao lại thế em ơi?Hình như thầy đã một thời dạy em?Vì sao ánh mắt em nhìn- Như người xa lạ gặp trên xe, tàu ?”. Hàng loạt câu hỏi mở đầu bài thơ khắc hoạ một hoàn cảnh, một tâm trạng. Hoàn cảnh: cuộc gặp gỡ tình cờ của thầy và trò, tâm trạng: ngạc nhiên đến sững sờ khi gặp nhau. Cái ngạc nhiên ở đây không phải vì vui mừng mà là thái độ sững sờ trước ánh mắt “xa lạ” của học trò, sững sờ trước một nghịch lý. Trong đời cầm phấn, người thầy đã từng dạy biết bao lớp học sinh, làm sao anh có thể nhớ hết tên tuổi, gương mặt của từng trò. Song, học sinh nhất định không thể quên được những thầy cô đã từng giảng dạy mình. Còn ở đây, người thầy ấy lại nhớ và người học sinh kia đã “cố tình quên”, quên thầy, quên một thời cắp sách, quên chuỗi kỉ niệm thuở ấu thơ.
    Từ khi bắt gặp ánh mắt vô tình, dửng dưng của người học trò thuở nào, trong óc thầy, kỉ niệm chợt quay về:“ Nhớ xưa em vẫn chào thầy-Nụ cười tươi nở thắm đầy niềm tin-Nhớ xưa ánh mắt em nhìn-Từng như tia nắng dịu êm tim thầy”. Thì ra, giữa thầy và trò ngày xưa đã từng có những tháng ngày không thể nào quên.Có thể người học sinh đó vốn là một cô bé, cậu bé hồn nhiên, yêu đời với “nụ cười tươi đầy niềm tin” và “ánh mắt như tia nắng dịu êm”?…

    Quá khứ như cuốn phim quay chậm cứ lần lượt hiện về. Trong tim, thầy vẫn nhớ như in những học sinh ngày mình mới ra trường, đầy tâm huyết với nghề nghiệp:“Thầy trò xưa đã nghiêng đầu-Trên trang sách mới ánh màu phượng bay”

    Những tháng ngày dầu dãi với công việc, thầm lặng với sách vở, mái tóc thầy đã thay màu nhưng trong lòng thầy vẫn nhớ:”Thời gian… Màu tóc thầy thay- Còn em, đâu nét thơ ngây thuở nào-Hình như, em có niềm đau-Ước mơ ngày ấy tan vào thời gian”. Người thầy với mái đầu điểm bạc lần về với kí ức xưa và thầm so sánh hiện tại. Người học trò ngày xưa ấy đâu còn nữa, ( đâu còn ánh mắt dịu êm, nụ cười tươi thắm) chỉ còn một con người xa lạ, lạnh lùng, dửng dưng… và lòng thầy chợt quặn đau. Thời gian trôi đi, thế gian có thể biến cải, song tình nghĩa thầy trò không thể nào “bạc như vôi”?

    Ánh mắt xa lạ của đứa học trò cũ cứ ám ảnh thầy, và anh đã tìm mọi lý do để biện giải cho thái độ vô tình đó:“Hình như em có niềm đau - Ước mơ ngày ấy tan vào thời gian?-Hay là đời lắm lo toan-Làm bao kỉ niệm héo tàn trong em-Hay là em mãi bước lên- Trường xưa lớp cũ, lỡ quên nhớ về?”.Người học trò thuở xưa có thể không dám nhận thầy vì thấy mình chưa thật xứng đáng, cũng có thể do bôn chen với đời, lo toan với danh lợi mà nỡ quên thầy. Hàng loạt các từ “hình như”, “hay là” được tác giả sử dụng liên tiếp ở đoạn thơ gần cuối như một lời trấn an, vừa thấp thoáng một trở trăn, thao thức. 
    Song đi suốt bài thơ, ta không hề bắt gặp một tiếng than, lời trách trước sự vô tâm của người học trò. Trái tim người thầy thật bao dung, nhân hậu và anh vẫn tin:“Giữa ngày em thoả ước mơ-Bên chùm hoa tặng, có thơ của thầy”

    Giữa bao nghiệt ngã của cuộc đời, người thầy trong bài thơ và lớp lớp người thầy khác vẫn vững vàng, thuỷ chung với nghề nghiệp. Dù hôm nay, học trò có đứa ngoảnh mặt làm ngơ nhưng thầy vẫn cứ tin còn bao lứa trò khác sẽ thành công với những ước mơ mà thầy trò đã từng nuôi dưỡng, sẽ mãi nhớ về thầy. Chính niềm tin ấy là động lực giúp thầy vững bước trong sự nghiệp “trồng người” vẻ vang nhưng không kém phần gian nan này.

    “Xa lạ” là một bài thơ đẹp, đẹp không chỉ ở ngôn từ, ở lối thơ lục bát… mà còn đẹp ở tấm lòng , ở sự rộng rãi bao dung, đẹp ở trái tim người thầy mãi mãi “ vì đàn em thân yêu”./. 

    NGUYỄN THỊ THU THỦY


    Nhắn tin cho tác giả
    Thân Thị Hoàng Oanh @ 06:59 03/12/2017
    Số lượt xem: 441
    Số lượt thích: 1 người (Thân Thị Hoàng Oanh)
    Avatar

    Vì sao lại thế em ơi ?

     
    Gửi ý kiến