BẠN ĐẾN THĂM

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • VISITORS

    Flag Counter

    I LOVE YOU

    4 khách và 0 thành viên

    TÀI NGUYÊN WEB

    EM NGÀN NĂM

    ĐIỆU DÂN VŨ

    Xứng danh trường Hồ Văn Cường

    BIỂN NHỚ

    oanhsb

    Mai em đến

    Xin biển đừng êm dịu

    Thôi thì thầm

    giai điệu du dương…

    LỜI HAY

    iloveyou

    XEM GIỜ

    DU LỊCH VIỆT NAM

    Các bài viết ĐA407- TĐA2

    Nhấn vào đây để tải về
    Hiển thị toàn màn hình
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: Trường TH HVC
    Người gửi: Thân Thị Hoàng Oanh (trang riêng)
    Ngày gửi: 06h:54' 31-08-2014
    Dung lượng: 288.5 KB
    Số lượt tải: 3
    Số lượt thích: 0 người

    CÔNG ĐOÀN GIÁO DỤC QUẬN TÂN PHÚ
    CĐCS TRƯỜNG TH HỒ VĂN CƯỜNG
    (((


    Đề án 407
    Tiểu đề án 2


    



    Tân Phú, tháng 03 năm 2014

    CÔNG ĐOÀN GIÁO DỤC QUẬN TÂN PHÚ
    CĐCS TRƯỜNG TH HỒ VĂN CƯỜNG
    (
    

    Tân Phú, tháng 03 năm 2014
    TÔI DẠY CON BẰNG CÁCH CỦA MẸ DẠY TÔI
    Gia đình bao giờ là trường học đầu đời của mỗi người. Mẹ tôi là một trong những người thầy đầu tiên của tôi. Tôi trưởng thành từ chính cuộc đời của mẹ. Mẹ giờ đây đã về với cõi vĩnh hằng nhưng những điều mẹ dạy cho tôi vẫn còn mãi. Và tôi đã dạy con như cách mẹ dạy tôi.
    Cũng như nhiều người khác, suốt quãng đời tuổi thơ đến lúc trưởng thành, tôi có mẹ. Đó là niềm hạnh phúc lớn nhất của tôi. Mẹ đã dạy tôi cặn kẽ từ những điều nhỏ nhặt nhất, không phải bằng những lời giáo huấn mà bằng chính tấm gương của mẹ.
    Ngày nhỏ tôi được khen là một cô bé ngoan. Lúc đó tôi không hiểu lắm về lý do được khen, nhưng tôi rất vui. Sau này tôi biết, do tôi được ảnh hưởng từ mẹ. Mẹ ít khi bảo tôi phải làm thế này, thế kia,… nhưng mẹ đã chỉ cho tôi qua việc làm của mình. Bà con, hàng xóm láng giềng, bạn bè, hay thậm chí cả trẻ nhỏ, gặp ai mẹ cũng vui vẻ chào hỏi trước, rồi mẹ quay sang tôi: “Đến lượt con nào!” Tôi làm theo mẹ như một điều hiển nhiên. Mẹ cảm ơn tôi khi nhờ tôi lấy dùm mẹ cái rổ, cái khăn,… Mỗi lần như thế, tôi cảm thấy vui, thấy mình là người “được việc”, vừa hoàn thành nhiệm vụ. Mẹ xin lỗi vì phải đi thăm bác Tư bị ốm nên chủ nhật không thể dẫn tôi về nhà ngoại chơi như đã hứa. Mặc dù lúc ấy tôi rất buồn nhưng không trách giận mẹ vì qua lời xin lỗi của người tôi cảm nhận được mẹ chẳng hề thất hứa. Mẹ đã không làm tôi vơi bớt niềm tin nơi mẹ. Và cứ như thế, không biết tự bao giờ, tôi giống mẹ về những điều này.
    Lớn lên, khi đã nhận thức được bài học về lễ nghĩa, tôi hỏi mẹ: “Trẻ con gặp người lớn phải chào hỏi, sao mẹ lại chào trước?”. Mẹ tôi cười: “Trẻ con thường làm theo ý thích, khó mà bắt ép được, người lớn phải làm gương con ạ! Mà mình có chào, nó phải đáp trả. Nếu nó không chào lại thì mình còn có cớ để bảo nó chưa ngoan và nó sẽ nhận ra điều đó. Còn cứ bắt nó chào trước, nó sẽ thấy khó chịu và thắc mắc: Tại sao phải như thế? Tại sao cô ấy không chào mình, còn mình phải chào cô ấy? ” Mẹ tôi chưa qua một lớp học tâm lý nào, thời mẹ cũng chưa có điều kiện được tiếp xúc với những trang sách nói về điều này nhưng mẹ rất hiểu tâm lý trẻ. Mẹ giúp tôi nhận ra người lớn đôi khi vô lí: Bắt trẻ con làm những điều họ muốn nhưng lại không quan tâm đến cảm nhận của trẻ.
    Ngày trước anh em tôi rất mê những câu chuyện mẹ kể. Tuy làm lụng vất vả, tối tối mẹ vẫn dành thời gian kể chuyện cho chúng tôi nghe. Nào là chuyện chàng Mẫn Tử Khiêm bị mẹ kế đối xử tệ bạc nhưng vẫn xin cha tha thứ cho bà; chuyện về cô bé yêu thương mẹ, đã cẩn thận xé nhỏ từng cánh hoa với ước muốn mẹ sống thật lâu với mình trong Sự tích bông cúc trắng; chuyện Ăn khế trả vàng, có người em hiền lành, người anh tham lam; chuyện chú Rùa chậm chạp đã thắng Thỏ trong cuộc chạy thi… Sau mỗi câu chuyện, mẹ thường hỏi: “Các con thích ai? Sao chú Thỏ nhanh nhẹn lại thua cuộc?…” Lâu dần thành quen, nghe kể chuyện xong, không đợi mẹ hỏi, anh em tôi tranh nhau:
    - Mẹ à, con thích cô Tấm hiền lành, thật thà.
    - Tham lam là không tốt mẹ nhỉ!
    Vậy đó, ngày mỗi ngày, rất nhẹ nhàng, khéo léo mẹ cho chúng tôi hiểu ý nghĩa cao đẹp của lòng khoan dung độ lượng; lòng hiếu thảo; hướng thiện và tránh xa cái ác; tự lực vươn lên trong cuộc sống; khiêm nhường, không kiêu căng tự mãn…
    Mỗi lần anh em tôi đạt được thành tích trong học tập, mẹ thường thưởng cho chúng tôi sách và đồ dùng học tập (chứ không phải máy bay hay búp bê bằng nhựa). Trưởng thành rồi tôi càng thấy thấm thía những mẫu chuyện trong sách mẹ đã chọn cho tôi. Tôi thầm cảm ơn mẹ đã giúp chúng tôi soi mình vào đó mà sống có ý nghĩa
     
    Gửi ý kiến