BẠN ĐẾN THĂM

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • VISITORS

    Flag Counter

    I LOVE YOU

    9 khách và 0 thành viên

    TÀI NGUYÊN WEB

    EM NGÀN NĂM

    ĐIỆU DÂN VŨ

    Xứng danh trường Hồ Văn Cường

    BIỂN NHỚ

    oanhsb

    Mai em đến

    Xin biển đừng êm dịu

    Thôi thì thầm

    giai điệu du dương…

    LỜI HAY

    iloveyou

    XEM GIỜ

    DU LỊCH VIỆT NAM

    Kể chuyện về Bác Hồ

    Nhấn vào đây để tải về
    Hiển thị toàn màn hình
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: Hoàng Oanh
    Người gửi: Thân Thị Hoàng Oanh (trang riêng)
    Ngày gửi: 14h:20' 26-12-2014
    Dung lượng: 40.5 KB
    Số lượt tải: 11
    Số lượt thích: 0 người
    KỂ CHUYỆN
    Bác Hồ đến với các cháu mồ côi ở trại Kim Đồng
    Hoàng Oanh thực hiện
    Lời mở đầu
    ‘Ai yêu nhi đồng bằng Bác Hồ Chí Minh. Ai yêu Bác Hồ Chí Minh bằng các em nhi đồng’ . Bài thơ ấy, câu ca ấy, luôn vang vọng trong trái tim bao thế hệ thiếu nhi Việt Nam, tâm hồn Việt Nam. Hình ảnh Bác như ngọn đuốc soi đường, Bác là vị lãnh tụ nhưng cũng là người ông, người cha giản dị, thân thiết và gần gũi. Một ngày Bác đã đến với các cháu ở trại Kim Đồng. Đây là nơi nuôi dưỡng những đứa trẻ mồ côi, ko cha, ko mẹ, những đứa trẻ đang rất cần sự cưu mang, đùm bọc, an ủi và sẻ chia. Bác mang đến đây ko chỉ là những món quà, những lời động viên, an ủi, mà ý nghĩa hơn là tình cảm yêu thương đầm ấm của gia đình. Nay, Bác đi xa, nhưng những kỉ niệm về Bác vẫn luôn sống mãi trong lòng mỗi người dân chúng ta, để tình yêu thương của Bác lan tỏa, lan tỏa, trong mỗi câu chuyện về Người.
    “Bác Hồ đến với các cháu mồ côi ở trại Kim Đồng”
    Một sáng đẹp trời, Bác Hồ đã đến với các cháu ở trại Kim Đồng. Ngay từ phút đặt chân đến cổng trại nhìn bờ rào giăng dây thép gai, trong mắt Bác hiện lên sự nhức nhối. Nói với các cán bộ phụ trách, giọng Bác nhẹ nhàng, nhưng vô cùng thấm thía:
    - Đây là nơi nuôi dạy các cháu mồ côi, được mang tên liệt sĩ Kim Đồng, sao các cô, các chú lại rào dây thép gai như một nhà tù thế này?
    Chú Thuận thưa:- Dạ thưa Bác, cơ ngơi của thời đại cũ để lại đấy ạ!
    Bác lắc đầu: Các cô, các chú phải tháo gỡ đám dây thép gai ngay. Chế độ cũ nhóm các cháu vào đây, chúng ta tiếp tục nuôi dạy vì tương lai của các cháu.
    Bác đi vào từng căn phòng: phòng ở, phòng ăn, phòng học, và nơi các cháu vui chơi. Bác khen: “Được cái gọn gàng, ngăn nắp, sạch sẽ, nhưng còn – Bác hỏi cán bộ phụ trách trại – còn thế nào, các cô, các chú biết không?“/ Mọi người nhìn Bác, vừa xúc động vừa lúng túng. Rồi chú Thuận mạnh dạn đáp:
    - Thưa Bác, các cháu ở trại còn chật chội ạ.
    Bác Hồ mỉm cười:
    - Chú nói mới đúng một phần nhỏ thôi. Đối với các cháu mồ côi, điều lớn nhất là phải bù đắp tình thương. Các cháu đã không còn bố mẹ, thì các cô, các chú ở đây là bố, là mẹ của các cháu. Các cô, các chú nuôi dạy các cháu thì phải đem cả tấm lòng làm mẹ, làm cha mà cư xử, mà săn sóc, mà dạy bảo. Bác thấy ở đây, đối với các cháu, còn cái vẻ “trại lính”, thiếu cái ấm cúng của gia đình. Dạy cho các cháu vào khuôn phép, sống có kỷ luật, trật tự là đúng. Nhưng không được để các cháu mất cái hồn nhiên, mất cái vui tươi, thoải mái. Đừng biến các cháu thành các “ông cụ non”. Các cô, các chú phải làm sao cho các cháu thấy trại Kim Đồng là gia đình của các cháu, đi xa các cháu nhớ, lúc ở nhà các cháu vui. Được như vậy thì cần gì phải rào dây thép gai, phải canh phòng nghiêm ngặt với các cháu?
    Bác lại hỏi:
    - Những cháu kém có nhiều không?
    - Thưa Bác, còn nhiều lắm ạ.
    - Nhiều là bao nhiêu?
    Đồng chí phụ trách hơi bối rối. Bác nói ngay:
    - Quản lý các cháu thì cần biết cụ thể từng cháu một, biết chắc chắn cái dở, cái hay của mỗi đứa. Có như vậy thì dạy mới có kết quả tốt.
    Bác bảo chú Thuận:- Cho Bác gặp cháu nào kém nhất trại.
    Em Quốc đứng khoanh tay trước mặt Bác, Bác cúi xuống vuốt ve nhè nhẹ tóc em. Bác hỏi:
    - Tên cháu là gì?
    - Thưa Bác tên cháu là Quốc lủi ạ!
    Bác nhìn em, ái ngại:- Ai đặt cho cháu cái tên ấy?
    - Dạ thưa, các bạn gọi cháu thế ạ.
    - Vì sao các bạn gọi cháu là Quốc lủi?
    - Thưa Bác… Cháu… Cháu hay trốn trại. Cháu chui qua hàng rào, lủi vào các ngõ phố ạ.
    - Sao cháu không chịu ở trong trại mà lại trốn ra bên ngoài?
    - Thưa Bác… ở trong trại khổ cực lắm ạ.
    - Khổ cực như thế nào?
    - Dạ chúng cháu bị gò bó đủ thứ ạ.
    - Cháu nói rõ sự gò bó cho Bác nghe nào?
    - Thưa Bác…
    Quốc nhìn Bác Hồ mà
     
    Gửi ý kiến